Văn Minh Châu Mỹ

Lịch sử trò chơi bóng ở Trung Mỹ

Cạnh tranh là cốt lõi của mọi môn thể thao. Nhưng với trò chơi bóng nguyên thủy của châu Mỹ, cuộc cạnh tranh này không chỉ dừng lại ở năng lực thể chất.

Nguồn: The Collector
5 views
tro choi bong trung my

Thể thao là một phần không thể thiếu của xã hội hiện đại. Vượt lên trên tính giải trí đơn thuần, thể thao và các đội thể thao — từ cấp trung học và địa phương cho đến những đoàn thể thao quốc gia tại Thế vận hội — đều gắn chặt với bản sắc cộng đồng và cảm giác thuộc về một tập thể. Vì lẽ đó, không có gì bất ngờ khi một số môn thể thao lại bắt nguồn từ những hành động mang tính chất chiến tranh. Ở Mesoamerica thời cổ đại, những cuộc đối đầu bạo lực giữa các nhóm kình địch đã được đưa vào trò chơi bóng, nay được gọi là “Mesoamerican ballgame” — và không hiếm khi danh dự hay cả mạng sống của vận động viên bị đem ra đánh cược.

Tranh chơi bóng của các dân tộc Trung Mỹ trên một cái bình cổ
Tranh chơi bóng của các dân tộc Trung Mỹ trên một cái bình cổ

Môn thể thao được ưa thích ở Trung Mỹ cổ đại

Các nền văn minh tiền Colombo ở châu Mỹ nổi tiếng với đời sống văn hóa và nghi lễ vô cùng phong phú, được thể hiện qua các di tích khảo cổ. Những nền văn hóa trong khu vực trải dài từ Mexico ngày nay xuống Trung Mỹ thường chia sẻ nhiều khía cạnh về tôn giáo và văn hóa — trong đó có cả các hoạt động thể thao, hoặc đúng hơn là một môn thể thao duy nhất.

Trò chơi bóng ở Mesoamerica (Mesoamerican Ballgame) — ban đầu được người Tây Ban Nha gọi là trò chơi bóng của người Aztec, do họ lần đầu chứng kiến vào thế kỷ 16 — về sau được phát hiện là có nhiều biến thể và được hầu như mọi xã hội Mesoamerica thực hành. Đặc điểm chung là họ sử dụng bóng cao su. Tuy nhiên, đây không chỉ là một “trò chơi” đơn thuần.

Tất cả những phiên bản của trò chơi bóng này đều xoay quanh các nghi thức mang tính tâm linh. Mặc dù luật chơi có thể rất khác nhau giữa các xã hội, các nhà nghiên cứu tin rằng nó thường mang tính mô phỏng chiến tranh ở một khía cạnh nào đó. Một số học giả cho rằng có mối liên hệ biểu tượng giữa trò chơi với các cuộc chiến thần thoại, sự phì nhiêu của đất đai, sự chuyển động của mặt trời và mặt trăng, cùng thế giới tâm linh.

Có một yếu tố nghi lễ không thể phủ nhận: hiến tế con người. Từ những hình khắc thể hiện cảnh chặt đầu trên sân bóng cho đến các ghi chép chi tiết trong văn bản tôn giáo, mối liên hệ giữa trò chơi bóng và nghi thức sát tế trong văn hóa Mesoamerica hiện rõ mồn một.

Phần lớn hiểu biết của chúng ta ngày nay về trò chơi bóng và tầm quan trọng của nó xuất phát từ nghệ thuật. Những bức chạm khắc để lại trên sân bóng và các tượng nhỏ mô phỏng cầu thủ tiết lộ cách người xưa chơi bóng, trang bị của cầu thủ, cũng như vị thế của môn thể thao trong xã hội Mesoamerica. Dựa trên những manh mối này, các nhà nghiên cứu đã dần tái dựng được nguồn gốc của môn bóng đầu tiên tại châu Mỹ.

Tượng người chơi bóng, Mexico, Tk 1
Tượng người chơi bóng, Mexico, Tk 1

Nguồn gốc Olmec của trò chơi bóng Trung Mỹ

Việc chơi bóng từ lâu đã được coi như một nền tảng cốt lõi của văn hóa Mesoamerica. Mặc dù rất khó xác định chính xác thời điểm trò chơi này ra đời, ta biết chắc rằng các xã hội ở vùng đất thấp Mesoamerica đã chơi nó tối thiểu 3.000 năm nay. Nền văn minh Olmec thường được xem là nơi khai sinh trò chơi bóng, với bằng chứng về một sân bóng tạm thời có niên đại khoảng năm 1200 TCN.

Người Olmec nổi tiếng với việc sử dụng cao su — thực ra, “Olmeca” trong tiếng Nahuatl có nghĩa là “những người cao su”. Họ là những người đầu tiên chiết xuất mủ cao su từ cây. Vì lý do này và nhiều yếu tố khác, Olmec được mệnh danh là “văn hóa mẹ” của Mesoamerica, đặt nền móng cho nhiều đặc trưng của khu vực như trò chơi bóng, hệ thống chữ viết và bộ lịch.

Bằng chứng về trò chơi bóng ở Mesoamerica đến từ ba nguồn chủ yếu. Đầu tiên là các hiện vật liên quan đến trò chơi, có thể là những quả bóng cao su hoặc các bộ trang phục mà cầu thủ mặc. Thứ hai, rất nhiều bằng chứng đến từ các hình ảnh và tác phẩm nghệ thuật, bao gồm tượng cầu thủ và tranh tường nơi công cộng.

Quan trọng và thuyết phục nhất là dấu tích về kiến trúc sân bóng. Ban đầu chỉ là những công trình tạm, sân bóng dần trở thành một thành tố kiến trúc quan trọng ở các thành phố Mesoamerica. Sân bóng cổ xưa nhất được biết đến nằm tại di chỉ Paso de la Amada, vùng đất thấp ở Chiapas, Mexico. Có niên đại khoảng năm 1650 TCN, sân bóng chính quy này hẳn là một bộ phận quan trọng của trung tâm nghi lễ cổ đại tại đây.

Tranh minh họa người bản địa chơi bóng do thực dân châu Âu vẽ
Tranh minh họa người bản địa chơi bóng do thực dân châu Âu vẽ

Luật chơi và cách thức thi đấu

Gần như tất cả các nền văn hóa Mesoamerica đều có một phiên bản trò chơi bóng, nhưng luật chơi thay đổi đáng kể theo không gian và thời gian.

Qua tượng cầu thủ và những hình ảnh khác, ta thấy họ thường đánh quả bóng cao su bằng hông hoặc, trong vài trường hợp, dùng vợt gỗ. Tay và chân không tham gia, mà chủ yếu phần thân trên (thắt lưng, hông) được dùng để di chuyển bóng. Rõ ràng, trò chơi diễn ra theo thể thức hai đội, thường đại diện cho hai thế lực đối lập trong bối cảnh chính trị hay chiến tranh.

Một số học giả cho rằng mục tiêu của trò chơi là giữ bóng không rơi, liên tục trong cuộc. Ở những nơi khác, đội chơi có thể ghi điểm bằng cách đưa bóng qua những vòng đá gắn trên tường sân bóng, hoặc chạm trúng các mốc đánh dấu trên sân.

Ghi chép của Diego Duran — một tu sĩ Dòng Đa Minh đi cùng người Tây Ban Nha và viết biên niên sử chi tiết về người Aztec — mô tả trò chơi bóng này giống hệt bóng đá ngày nay.

Duran kể rằng bốn góc vuông của sân bóng được coi như khung thành. Người chơi phải phòng thủ để bóng không đi qua phần sân của mình. Ở trung tâm, giữa hai chiếc vòng trên cao, họ vạch một đường bằng một loại thảo mộc — đóng vai trò như vạch giữa sân.

Trong những trận có vòng đá, trận đấu sẽ kết thúc nếu một cầu thủ đánh thành công bóng xuyên qua chiếc vòng. Người thắng được tôn vinh với nhiều đặc quyền và phần thưởng. Tuy nhiên, việc đưa bóng qua vòng như vậy rất hiếm khi xảy ra, nên chiến thắng thường được quyết định bằng những cách khác, ít được biết đến hơn.

Vì bóng cao su đúc đặc có thể rất nặng — có khi lên tới 15 pound (gần 7 kg) — nên cầu thủ phải mặc đồ bảo hộ. Dù vậy, đây vẫn là môn thể thao khắc nghiệt, đòi hỏi thể lực lớn. Duran viết rằng đôi khi cầu thủ bị bóng đập chết và hầu như lúc nào trên người họ cũng đầy vết bầm tím.

Trò chơi sinh tử

Trò chơi bóng ở Mesoamerica là môn thể thao với rủi ro cao nhưng phần thưởng cũng rất lớn. Thắng trận, cầu thủ có thể nhận được vàng bạc, danh vọng; thua trận, đôi khi họ phải trả bằng mạng sống.

Dù các nhà khảo cổ cho rằng khía cạnh tế lễ của trò chơi chưa xuất hiện cho đến Giai đoạn Cổ điển của văn minh Mesoamerica (khoảng 250–900 SCN), vẫn có bằng chứng cho thấy việc hiến tế đã trở thành một phần không thể tách rời của trò chơi. Có những sân bóng thậm chí có tzompantli (giá bày đầu lâu) để trưng bày đầu của người bị chặt sau trận đấu. Các tài liệu lịch sử chỉ ra rằng quả bóng cũng có thể được xem như đầu người — hoặc thậm chí chính là đầu người. Có lẽ trò chơi này đóng vai trò tái hiện (hoặc thay thế) chiến trận, và kẻ thua chịu kết cục bi thảm nhất.

Nghi thức hiến tế người trong trò chơi bóng bắt nguồn từ Popol Vuh, văn bản thiêng liêng của người Maya. Popol Vuh (“Sách Khuyên Bảo”) kể lại thần thoại sáng thế của người K’iche’ Maya, trong đó trò chơi bóng đóng vai trò quan trọng.

Trong truyền thuyết, hai anh hùng sinh đôi “Hero Twins” — Hunahpu và Xbalanque — thách đấu với các vị thần của cõi âm trong trò chơi bóng. Khi hai anh em giành chiến thắng, các vị thần nổi giận và giết họ, nhưng họ lại được thần trời hồi sinh. Rồi họ cứu người cha là vị thần bắp (ngô) Hun Hunahpu khỏi cõi chết, và cả ba cùng thoát khỏi địa phủ.

Nhiều nhà nhân học cho rằng trò chơi bóng mô phỏng câu chuyện sáng thế trong Popol Vuh, mang tính nghi lễ và biểu tượng sâu sắc. Sân bóng có thể được coi như một cánh cổng nối liền thế giới thực và thế giới siêu nhiên, nơi vua chúa và thần thánh có thể giao lưu, thậm chí cùng chơi bóng. Việc hiến tế là để dâng lễ vật cho thần linh.

Tuy vậy, hiến tế không phải lúc nào cũng diễn ra mỗi khi có trò chơi. Giết người làm tế lễ có thể chỉ xảy ra trong một số bối cảnh nhất định. Chẳng hạn, một đội quân chiến thắng đôi khi sẽ tổ chức “trận chung kết” với các tù binh của nền văn minh vừa bị đánh bại, tái hiện lại trận chiến rồi giết những kẻ thua cuộc ngay sau trận đấu.

Dù ở hình thức nào, hiến tế người cũng rõ ràng đóng vai trò quan trọng và đầy kịch tính trong trò chơi bóng Mesoamerica. Điều này được thể hiện rõ ở các bức phù điêu sân bóng tại El Tajín (Mexico), nơi khắc cảnh một cầu thủ bị hiến tế trong khi Thần Chết háo hức dõi theo.

Những sân bóng đầu tiên của châu Mỹ

Tương tự như các sân vận động hiện đại, những sân bóng tại Mesoamerica xưa kia cũng là không gian để cộng đồng tham gia và ăn mừng. Sân bóng thường nằm trong cụm kiến trúc trung tâm của thành phố, đóng vai trò như một khu vực công cộng có ý nghĩa văn hóa. Trước khi có các sân bóng được xây dựng bằng kiến trúc kiên cố, trò chơi diễn ra trên cánh đồng hay những không gian công cộng, với khung thành tạm bợ được đánh dấu bằng nhiều vật khác nhau. Cũng giống như thể thao thời nay, có thể chơi mọi lúc mọi nơi, từ dân thường đến tầng lớp quý tộc.

Các sân bóng Mesoamerica thường được thiết kế theo hình dạng chữ “I”: một lối đi hẹp, ở hai đầu là hai khu vực song song. Trên hai bức tường của sân, ngay chính giữa đoạn đường dài, có gắn hai vòng đá theo chiều thẳng đứng đối diện nhau. Tường và các bệ xiên thoai thoải hai bên sân cũng có vai trò trong việc nảy bóng. Những cấu trúc hình chữ nhật chạy dọc sân có thể là nơi khán giả tụ tập theo dõi trận đấu. Sân bóng lớn nhất từng được biết đến nằm ở Chichén Itzá, dài hơn 90 mét — gần bằng một sân bóng đá hiện đại.

Vai trò của thể thao trong cộng đồng Trung Mỹ

Những sân bóng chính quy đã tạo ra không gian công cộng, nơi mọi người gắn kết thông qua việc cùng tham gia hoặc cổ vũ thể thao. Trò chơi bóng Mesoamerica chất chứa biểu tượng và niềm tự hào văn hóa. Các nghi lễ bao quanh sự kiện này, với tiệc tùng và hoạt động cá cược diễn ra song hành. Có thể trò chơi bóng cũng đã góp phần định hình bản sắc cộng đồng, thứ bậc xã hội và cả bộ máy cai trị ở Mesoamerica thuở ban đầu.

Cũng như thể thao ngày nay, trò chơi bóng ở Mesoamerica giữ vai trò thiết yếu ở giao điểm của sự cạnh tranh, tinh thần cộng đồng và nghi lễ tôn giáo. Truyền thống này vẫn tiếp nối trong các cộng đồng bản địa Mexico hiện đại — đặc biệt ở bang Sinaloa, nơi người ta chơi một phiên bản hiện đại của kiểu bóng dùng hông, gọi là Ulama.

5/5 - (2 votes)

DONATE

THEO DÕI BLOG LỊCH SỬ

ĐỌC THÊM